Bệnh viện Y Dược Huế

Trải lòng của bệnh nhân phẫu thuật cấy ốc tai điện tử đầu tiên tại Bệnh viện Trường Đại học Y Dược Huế

PHẪU THUẬT CẤY ỐC TAI ĐIỆN TỬ

MANG LẠI CHẤT LƯỢNG CHO CUỘC SỐNG

 

Tôi tên là Võ Phước Quý Lâm, 27 tuổi. Tôi sinh ra và lớn lên ở Huế cùng gia đình.

Ngày 23/06/2016: Tôi đã được phẫu thuật cấy ốc tai điện tử tại Bệnh viện Trường Đại học Y Dược Huế. Đây là trường hợp đầu tiên được thực hiện tại Tỉnh Thừa Thiên Huế.

Trong thời gian sau phẫu thuật. Tôi đã nhận được nhiều câu hỏi và những thắc mắc của một số bạn trên Facebook, nên hôm nay, khi đã nghe lại được, tôi viết vài dòng tâm sự của mình lên đây, hy vọng nó có thể giúp gì đó cho các bạn. 

Tôi không rõ nguyên nhân dẫn đến tình trạng giảm thính lực của mình. Nhưng theo chẩn đoán của các bác sĩ Tai Mũi Họng và Ba Mẹ thì có thể tôi đã mắc phải bệnh sốt co giật và sử dụng kháng sinh kéo dài từ lúc 2 tuổi rưỡi. Từ đó thính lực của tôi bị giảm dần, đặc biệt là các âm thanh tần số cao.Trước khi cấy ốc tai điện tử, tôi còn nghe được một ít âm thanh ở tần số trầm. Tình trạng suy giảm thính lực ở tần số cao cứ tiến triển dần cho đến lúc mất hẳn, gần như tôi không thể hiểu bất kỳ âm thanh nào ở tần số cao cả, như giọng nói của nữ giới, tiếng chim hót, tiếng nhạc vi vu… Tôi dần dần tự cách ly mình khỏi thế giới bên ngoài, trừ những lúc ở trường ra thì thời gian còn lại của tôi hầu như chỉ ở nhà, thỉnh thoảng có đi ra ngoài uống cà phê và dạo chơi với vài người bạn thân. 

Lúc 14 tuổi, tôi được các bác sĩ khuyên nên sử dụng máy trợ thính để cải thiện tình trạng thính lực của mình nhưng thật sự khi đeo máy nghe quá ồnvà tôi cũng không thể hiểu được tiếng lời nói của những người chung quanh. Cuộc sống tôi vẫn cứ tiếp diễn như vậy… Lúc đi học, tôi thường được các thầy, cô cho ngồi bàn đầu để nghe được tốt hơn một chút (Ba Mẹ tôi đã trình bày tình trạng nghe kém của tôi cho thầy cô biết), cộng thêm tôi phải học cách để đọc khẩu hình miệng. Một điều nữa là, vì bị nghe kém từ nhỏ nên lời nói của tôi cũng bị ảnh hưởng, chỉ người thân thuộc trong gia đình mới hiểu tôi đang nói gì. Điều này cũng gây nhiều khó khăn cho tôi khi học các môn cần đến nghe và nói nhiều như Ngữ Văn, Lịch sử, Địa lý và nhất là Âm nhạc...

Nhiều lúc tôi cảm thấy rất buồn và tủi thân. Nếu lúc đó không có gia đình ở bên cạnh động viên thì tôi không chắc có thể tự mình hoàn thành được chương trình học phổ thông. Rồi mọi thứ cứ tiếp diễn như vậy, bằng sự nỗ lực không ngừng để học tốt các môn Toán, Lý, Hóa và rồi tôi thi đỗ vào trường Cao đẳng Đa phương tiện VTC ở thành phố Đà Nẵng, chuyên ngành Điện công nghiệp. Bắt đầu một cuộc sống xa gia đình, mất đi một điểm tựa vững chắc, tôi sống với gia đình bà con ở Đà Nẵng. Khi còn ở nhà, bố mẹ tôi đã trở thành những “thông dịch viên” bất đắc dĩ cho tôi trò chuyện với người khác, nhưng bây giờ tôi phải cố gắng hơn gấp nhiều lần để hiểu người khác và để diễn đạt cho người khác hiểu mình. Tôi rất thích chuyên ngành mà tôi đang theo học, vì không nghe hiểu tốt nên tôi phải tìm kiếm tài liệu từ sách vở hay Internet để tự học lấy, và rồi cuối cùng tôi cũng đã hoàn tất 3 năm Cao đẳng của mình một cách ngoạn mục. 

Cầm trên tay tấm bằng loại Giỏi và bắt đầu tìm kiếm một công việc để tự nuôi sống bản thân mình. Khởi nghiệp như một nhân viên Kỹ thuật máy tính cho một doanh nghiệp tư nhân do một người thân làm chủ, tôi không khó bắt nhịp với công việc nhưng rào cản lớn nhất của tôi vào lúc đó là giao tiếp. Tệ nhất là lúc họ gọi tôi giúp đỡ nhưng tôi không nghe được gì.


Tôi cùng Ba Mẹ tìm đến Bệnh viện Đại học Y Dược Huế (51 Nguyễn Huệ, Huế) khám để tìm sự giúp đỡ và gặp được bác sĩ trưởng khoa Tai Mũi Họng. Bác sĩ đã khám tận tình, tư vấn chu đáo và khuyên tôi nên phẫu thuật cấy ốc tai điện tử. Tôi và gia đình đứng trước một quyết định lớn, phải mất một khoảng thời gian cân nhắc, suy nghĩ cả nhà đã đưa ra quyết định cuối cùng là chọnCông ty Chăm sóc sức nghe hearLIFE – MEDEL Việt Nam, nơi mà chúng tôi chọn để gởi gắm tương lai của mình. 

Mọi thủ tục về chẩn đoán hình ảnh, kết quả thính học, tiêm chủng ngừa, xét nghiệm tiền phẫu…đã hoàn thành. Đến ngày phẫu thuật 23/6/2016, tôi được đưa vào phòng mổ với tâm trạng đầy lo lắng, hồi hộp.... Cuộc phẫu thuật kéo dài từ 2 giờ đến 4 giờ 30 chiều với sự phối hợp trực tiếp của giáo sư Norberto Martinez, một bác sĩ nhiều năm kinh nghiệm trong giải phẫu ốc tai điện tử đến từ Philippine, cùng với các bác sĩ Tai Mũi Họng của Bệnh viện Trường Đại học Y Dược Huế.


Mọi việc diễn ra suôn sẻ như kế hoạch đã lên sẵn. Sau hơn 1 tuần điều trị tại khoa Tai Mũi Họng của Bệnh viện, tôi được xuất viện và chỉ đợi chờ đến ngày bật máy.

 

Ngày 23/07/2016: Tôi được bật máy (lắp thiết bị đeo ngoài vào), đó cũng là ngày kỷ niệm sinh nhật lần thứ 27 của tôi, một kỷ niệm không thể nào quên được vì đã làm thay đổi cuộc đời tôi và mang lại chất lượng cuộc sống cho riêng mình. Mọi trí tưởng tượng của tôi đều hướng về ngày hôm đó. Rất nhiều câu hỏi tự đặt ra trong đầu tôi: Âm thanh của ốc tai điện tử sẽ như thế nào? Có khó chịu như khi đeo máy trợ thính hay không? Tôi có thể nghe tốt như người bình thường không? Tôi mong từng ngày, thật nhanh, thật nhanh đến ngày bật máy, tôi đã không tài nào ngủ được vào đêm trước ngày bật máy. 

Giống như đã được tư vấn kỹ càng trước khi phẫu thuật cấy ốc tai điện tử, âm thanh lúc mới bật máy chỉ toàn là những tiếng tít tít, tưng tưng, tút tút rất là đơn điệu. Tôi không thể nào ghi nhớ và tổng hợp những âm thanh đó, thêm một vấn đề mà tôi phải đối mặt là âm thanh từ bên tai phải và bên được cấy ốc tai điến tử (tai trái) hoàn toàn khác nhau. Tôi đã được tư vấn là phải làm quen với nó. Vài ngày sau đó, tôi bắt đầu phân biệt được những âm thanh của tiếng động cơ xe, tiếng máy bay, của một người đang đóng mở cửa, tiếng ai đó đang gọi tên tôi... Sau 2 tuần, tôi có thể phân biệt được lời nói khác nhau, nhưng chỉ từ đơn hoặc từ ghép. Một tháng sau khi bật máy, tôi bắt đầu chương trình trị liệu âm ngữ với chuyên gia phục hồi của mình. Đầu tiên, phải học cách nghe và nhận biết 6 âm Ling, sau đó là nghe và phân biệt các âm thanh lời nói, các bài tập nghe, tập nói làm tôi thấy mình giống như một đứa trẻ mới vào lớp một. 

Bây giờ, đã 6 tháng kể từ khi được phẫu thuật cấy ốc tai điện tử,tôi gần như hiểu tất cả những điều mà người khác đang nói với tôi, và tôi có thể trò chuyện với bất kỳ ai mà tôi muốn. Điều đặc biệt hơn nữa là ốc tai điện tử của tôi đươc trang bị công nghệ Fine Hearing, cho phép tôi thưởng thức được thứ âm nhạc đích thực là gì. Mỗi buổi sáng, tôi thường ngồi trước sân để nghe tiếng chim hót, điều mà trước đây tôi chưa bao giờ nghe được, hay là tiếng guitar của thằng bạn thân gần nhà. 

Tôi muốn bày tỏ sự biết ơn sâu sắc đến Ba Mẹ tôi đã theo sát và động viên tôi trên từng chặn đường tôi bước. Tôi muốn nói lời cám ơn chân thành đến Ban giám đốc, các bác sĩ chuyên khoa Tai Mũi Họng và gây mê hồi sức của Bệnh viện Trường Đại học Y dược Huế đã khám và điều trị cho tôi, đã cho tôi những lời khuyên, tư vấn nhiệt tình cũng như sự tạo mọi điều kiện tốt nhất về mặt y khoa để cho cuộc phẫu thuật thành công. Tôi cũng không quên gởi lời tri ân đến Giáo sư Norberto V. Martiner, người Philippines đã nhiệt tình giúp đỡ và hợp tác trong phẫu thuật để cho tôi có kết quả như ngày hôm nay.

 

Bên cạnh đó, tôi xin gởi lời cảm ơn chân thành đến chuyên gia thính học, người đã giúp tôi điều chỉnh thiết bị để tôi có thể lấy lại sức nghe một cách hoàn hảo nhất, chuyên gia trị liệu âm ngữ, điều chỉnh từng câu, từ để tôi có thể phát âm và sử dụng ngôn từ phù hợp trong giao tiếp.

 

Đối với các bệnh nhân ở miền Trung có vấn đề về thính lực giống như tôi: tôi khuyên nên đến Khoa Tai Mũi Họng, Bệnh viện Trường Đại học Y Dược Huế, đây là một địa chỉ có uy tín, đáng tin cậy để được khám, tư vấn và hưởng các dịch vụ tốt nhất mà không cần phải đi xa đến hai đầu đất nước.

 

Một lần nữa, tôi xin cám ơn Khoa Tai Mũi Họng Bệnh viện Trường Đại học Y Dược Huế, Công ty Chăm sóc sức nghe hearLIFE – MEDEL Việt Namđã mở ra cho tôi một chân trời mới, mang lại chất lượng cho cuộc sống của tôi.

Hy vọng bài viết của tôi có thể giúp được điều gì đó cho các bạn có hoàn cảnh như tôi.

 

                                                                                                                                                                Huế ngày 25 tháng 12 năm 2016